再次韵兼简李道夫 其二

宋代 韩驹
李侯梨饤坐,风味胜仁频。投老须鸣玉,相看尚秃巾。 便应寻木客,何必问波臣。不复来城市,从人笑我真。
hóu dìng zuò   fēng wèi shèng rén pín tóu lǎo míng xiāng   kàn shàng jīn    
biàn 便 yīng xún   wèn chén lái chéng shì cóng   rén xiào zhēn