再次韵酬答

宋代 许及之
弟官辟廱邻藏室,肤如凝脂眼如漆。人言自是仙中人,何乃反求还白术。 少年苦学知苦心,心为发根宜早侵。黑间见白犹堪镊,白既还短难胜簪。 我老闭门师不二,病足挛拳百药试。草玄尚白从客嘲,摅尾奋鳞任宾戏。 我闻医国为上医,子方诚良盍济时。百二之名殽函固,谁与问津君当知。
guān yōng lín cáng shì   níng zhī yǎn rén yán shì xiān zhōng rén   nǎi fǎn qiú hái bái zhú    
shào nián xué zhī xīn   xīn wèi gēn zǎo qīn hēi jiān jiàn bái yóu kān niè bái   hái duǎn nán shèng zān    
lǎo mén shī èr   bìng luán quán bǎi yào shì cǎo xuán shàng bái cóng cháo shū   wěi fèn lín rèn bīn    
wén guó wéi shàng   zi fāng chéng liáng shí bǎi èr zhī míng yáo hán shuí   wèn jīn jūn dāng zhī