再次韵呈之忱彦先彦达兼呈幼槃

宋代 李彭
割据溪山天下豪,长松独许倚青蒿。小巫政自雄河朔,浅器从来鄙奉高。 烂醉何劳愤田窦,淳风相与继崔毛。不知底事真奇语,且向窗前嚼二螯。
shān tiān xià háo   cháng sōng qīng hāo xiǎo zhèng xióng shuò qiǎn   cóng lái fèng gāo    
làn zuì láo fèn tián dòu   chún fēng xiāng cuī máo zhī shì zhēn qiě   xiàng chuāng qián jué èr áo