再次韵呈审知

宋代 赵蕃
秋风泠然动高竹,起并朝檐温体粟。 忽惊剥啄意谁何,乃是和诗重拜辱。 再三开阖手不置,不惟诗好字亦熟。 我虽年事滥催忝,于此论功真未足。 重怜别来不我舍,连日追随访林谷。 和诗未厌数还往,别后要期常诵读。 知音已死或绝弦,闻韶解忘三月肉。 但得我辈识铮铮,徒使世人讥碌碌。
qiū fēng líng rán dòng gāo zhú   bìng cháo yán wēn  
jīng zhuó shuí   nǎi shì shī zhòng bài  
zài sān kāi shǒu zhì   wéi shī hǎo shú  
suī nián shì làn cuī tiǎn   lùn gōng zhēn wèi  
zhòng lián bié lái shě   lián zhuī suí fǎng 访 lín  
shī wèi yàn shù hái wǎng   bié hòu yào cháng sòng  
zhī yīn huò jué xián   wén sháo jiě wàng sān yuè ròu  
dàn bèi shí zhēng zhēng   shǐ 使 shì rén