再次韵呈明略并寄无咎

宋代 黄庭坚
夏云凉生土囊口,周鼎汤盘见科斗。 清风古气满眼前,乃是户曹报章还。 只今书生无此语,已在贞元元和间。 一夫鄂鄂独无望,千夫唯唯皆论赏。 野人泣血漫相明,和氏之璧无连城。 参军拄笏看云气,此中安知枯与荣。 我梦浮天波万里,扁舟去作鸱夷子。 两士风流对酒樽,四无人声鸟语喜。 梦回扰扰仍世间,心如伤弓怯虚弹。 不堪市井逐乾没,且愿朋旧相追攀。 寄声小掾笃行李,落日东面空云山。
xià yún liáng shēng náng kǒu   zhōu dǐng tāng pán jiàn dǒu
qīng fēng mǎn yǎn qián   nǎi shì cáo bào zhāng hái
zhī jīn shū shēng   zài zhēn yuán yuán jiān
è è wàng   qiān wěi wěi jiē lùn shǎng
rén xuè màn xiāng míng   shì zhī lián chéng
cān jūn zhǔ kàn yún   zhōng ān zhī róng
mèng tiān wàn   piān zhōu zuò chī zi
liǎng shì fēng liú duì jiǔ zūn   rén shēng niǎo
mèng huí rǎo rǎo réng shì jiān   xīn shāng gōng qiè dàn
kān shì jǐng zhú qián méi   qiě yuàn péng jiù xiāng zhuī pān
shēng xiǎo yuàn xíng   luò dōng miàn kōng yún shān