再次韵

宋代 赵鼎
苍颜五老人,潜此十里谷。孤标面有棱,瘦骨饥无肉。 手挥云雾开,绝涧坦其腹。乃知奇伟状,未省出山麓。 穷幽偶见之,欲遁不及缩。亦怜麋鹿资,笑睨回青目。 政欲挽渠衣,未应回我毂。却顾岩壑底,郁郁耸乔木。 尚兹遗栋梁,况乃问朴蔌。我亦脱网罗,江湖漾孤鹜。 念此难折腰,本无苏印六。何意从公游,大嚼渠渠屋。 公仍为销写,妙语矜破镞。一看云卧冷,固鄙权门燠。 悬知饭藜羹,不换咄嗟粥。笑我漫弹冠,短发不胜沐。 真恐缘壁枯,莫作蜗行蹙。但当葺诗业,万象入吾掬。 要与曲生狂,一扫中书秃。此计是耶非,更拟从公卜。
cāng yán lǎo rén   qián shí biāo miàn yǒu léng shòu   ròu    
shǒu huī yún kāi   jué jiàn tǎn nǎi zhī wěi zhuàng wèi   shěng chū shān    
qióng yōu ǒu jiàn zhī   dùn suō lián 鹿 xiào   huí qīng    
zhèng wǎn   wèi yìng huí què yán   sǒng qiáo    
shàng dòng liáng   kuàng nǎi wèn piáo tuō wǎng luó jiāng   yàng    
niàn nán shé yāo   běn yìn liù cóng gōng yóu   jué    
gōng réng wèi xiāo xiě   miào jīn kàn yún lěng   quán mén    
xuán zhī fàn gēng   huàn duō jiē zhōu xiào màn tán guān duǎn   shèng    
zhēn kǒng yuán   zuò xíng dàn dāng shī wàn   xiàng    
yào shēng kuáng   sǎo zhōng shū shì fēi gèng   cóng gōng bo