再次笋韵

宋代 张扩
羽猎谁寻狐貉皮,空林失箭已千枝。遥聆春晚斧斤响,不到岁寒霜雪时。 喜有斋熏延上座,愧无椽管付师宜。平生漫作汉宫妾,十指许长君未知。
liè shuí xún   kōng lín shī jiàn qiān zhī yáo líng chūn wǎn jīn xiǎng   dào suì hán shuāng xuě shí    
yǒu zhāi xūn yán shàng zuò   kuì chuán guǎn shī píng shēng màn zuò hàn gōng qiè shí   zhǐ cháng jūn wèi zhī