再次前韵四首

宋代 苏辙
城头栋宇恰三间,楚望凄凉吊屈原。 雨洗山川百里净,风吹语笑一城喧。 乡书莫问经时绝,岁事初惊片叶翻。 南近清淮鲈鳜好,钓筒时问有潜吞。 谬将疏野托交游,平日论心亦有由。 科第联翩叨旧契,利名疏阔少新忧。 清谈已觉忘朱夏,浊酒先防虐素秋。 多病无聊唯有睡,频频诗句未嫌不。 野鹤应疑凫雁苦,夏虫未惯雪霜寒。 隐居颜氏终安巷,垂钓严生自有滩。 破宅不归尘可扫,下田初种水应漫。 退耕尚作悠悠语,拙宦犹须步步看。 欲作彭城数月留,溪山劝我暂忘忧。 城头准拟中秋望,台上迁延九日游。 风气雨余侵近郭,江声风送隐危楼。 汀洲聚散知谁怪,且学漂浮水上鸥。
chéng tóu dòng qià sān jiān   chǔ wàng liáng diào yuán  
shān chuān bǎi jìng   fēng chuī xiào chéng xuān  
xiāng shū wèn jīng shí jué   suì shì chū jīng piàn fān  
nán jìn qīng huái guì hǎo   diào tǒng shí wèn yǒu qián tūn  
miù jiāng shū tuō jiāo yóu   píng lùn xīn yǒu yóu  
lián piān dāo jiù   míng shū kuò shào xīn yōu  
qīng tán jué wàng zhū xià   zhuó jiǔ xiān fáng nüè qiū  
duō bìng liáo wéi yǒu shuì   pín pín shī wèi xián  
yīng yàn   xià chóng wèi guàn xuě shuāng hán  
yǐn yán shì zhōng ān xiàng   chuí diào yán shēng yǒu tān  
zhái guī chén sǎo   xià tián chū zhǒng shuǐ yīng màn  
tuì 退 gēng shàng zuò yōu yōu   zhuō huàn yóu kàn  
zuò péng chéng shù yuè liú   shān quàn zàn wàng yōu  
chéng tóu zhǔn zhōng qiū wàng   tái shàng qiān yán jiǔ yóu  
fēng qīn jìn guō   jiāng shēng fēng sòng yǐn wēi lóu  
tīng zhōu sàn zhī shuí guài   qiě xué piāo shuǐ shàng ōu