再次前韵寄杨德逢

宋代 王安石
一雨洗炎蒸,旷然心志适。 如输浮幢海,灭火十八隔。 俯观风水涌,仰视电云坼。 知公开霁後,过我言不食。 翻愁陂路长,泥淖困臧获。 明明吾有怀,如日照东壁。 莫逢田父归,倚杖问消息。 渠来那得度,南荡今已白。
yán zhēng   kuàng rán xīn zhì shì  
shū chuáng hǎi   miè huǒ shí  
guān fēng shuǐ yǒng   yǎng shì diàn yún chè  
zhī gōng kāi hòu   guò yán shí  
fān chóu bēi cháng   nào kùn zāng huò  
míng míng yǒu huái 怀   zhào dōng  
féng tián guī   zhàng wèn xiāo xi  
lái de   nán dàng jīn bái