再次前韵

宋代 胡寅
经年与花别,花意不相忘。 绰约素情在,扫除时世妆。 楚人轻剪伐,北客护垣墙。 半树竹亭亚,几株溪水阳。 可模非绝代,难学是生香。 当结珠宫伴,休吹玉笛长。 赏心甘烂醉,被恼漫颠狂。 正当映乔岳,未应浮碧湘。 松筠共潇洒,雪月佐辉光。 自保孤根暖,宁随百草芳。 远天方绚白,细雨便垂黄。 佳实收功地,君羹必可尝。
jīng nián huā bié   huā xiāng wàng
chuò yuē qíng zài   sǎo chú shí shì zhuāng
chǔ rén qīng jiǎn   běi yuán qiáng
bàn shù zhú tíng   zhū shuǐ yáng
fēi jué dài   nán xué shì shēng xiāng
dāng jié zhū gōng bàn   xiū chuī zhǎng
shǎng xīn gān làn zuì   bèi nǎo màn diān kuáng
zhèng dāng yìng qiáo yuè   wèi yìng xiāng
sōng yún gòng xiāo   xuě yuè zuǒ huī guāng
bǎo gēn nuǎn   níng suí bǎi cǎo fāng
yuǎn tiān fāng xuàn bái   biàn 便 chuí huáng
jiā shí shōu gōng   jūn gēng cháng