再次前韵

宋代 李纲
妙手不可遇,心匠良难传。于中营丘生,名若日月悬。 胸次有衡霍,笔端合其天。坐令众画史,缩手嗟材绵。 公于何处得,藏此图书渊。昼赏不知厌,夜观烛如椽。 我昔游七闽,足踏群山巅。最爱演仙峰,石色润且坚。 楼台与妆缀,轻素拖晴烟。朅来见兹画,恍若复造前。 为技一至此,丹青诚可捐。譬犹绘神骏,不必锦连乾。 阳岭郁葱茜,阴崖极镕镌。人禽与屋木,种种法象全。 往者邈难追,后来谁复先。新诗为发挥,与画争清研。 宝剑藏古岳,贤士隐里廛。一朝遇鉴赏,晔若五采宣。 顾我涉道浅,游世困絷挛。惟有古人心,刻意思精研。 兹画不可取,但诵瑶琼篇。何须画中看,吾方老云泉。
miào shǒu   xīn jiàng liáng nán chuán zhōng yíng qiū shēng míng   ruò yuè xuán    
xiōng yǒu héng huò   duān tiān zuò lìng zhòng huà shǐ suō   shǒu jiē cái mián    
gōng chǔ   cáng shū yuān zhòu shǎng zhī yàn   guān zhú chuán    
yóu mǐn   qún shān diān zuì ài yǎn xiān fēng shí   rùn qiě jiān    
lóu tái zhuāng zhuì   qīng tuō qíng yān qiè lái jiàn huà huǎng   ruò zào qián    
wèi zhì   dān qīng chéng juān yóu huì shén jùn   jǐn lián qián    
yáng lǐng cōng qiàn   yīn róng juān rén qín zhǒng   zhǒng xiàng quán    
wǎng zhě miǎo nán zhuī   hòu lái shuí xiān xīn shī wèi huī   huà zhēng qīng yán    
bǎo jiàn cáng yuè   xián shì yǐn chán zhāo jiàn shǎng   ruò cǎi xuān    
shè dào qiǎn   yóu shì kùn zhí luán wéi yǒu rén xīn   jīng yán    
huà   dàn sòng yáo qióng piān huà zhōng kàn   fāng lǎo yún quán