再次陆子高韵奉寄

宋代 陈造
孰能不书帷,潜心如仲舒。 没没视息间,饱食仍怀居。 纷华或交战,进修顾趦趄。 屹立视侪辈,未脱同队鱼。 欲耕我无由,生计付束书。 推卷了无得,每嗟吾负渠。 日月驹隙过,持事犹姑徐。 衰晚时用少,倖直女骂予。 拙怜官路涩,贫觉交情疎。 沈沈王侯宅,进步终踟蹰。 所悲名不称,暇计家无储。 一官劣自庇,晋如复摧如。 犂头足膏泽,良田本榛墟。 洪钟忍不扣,妙意谁为纾。 纤缺间众美,狐裘羔为裾。 而我空无有,一馈九叹余。 眼中今士龙,才业世舍诸。 椽笔将精骑,诗来真捣虚。 陈前眩锦绣,论报乏瑶琚。 应以巴人歌,跼蹐疑见祛。 逝将卖书去,近君营田闾。 更仆怀韦编,课儿肩竹舆。 有志竟未酬,南睇几欷歔。 爱我宁恶石,非子而谁与。 江山怅路长,冰雪迫岁除。 临风歌归去,平日赋遂初。 块处念离索,文公思乐胥。 寄语识自警,仆夫行膏车。
shú néng shū wéi   qián xīn zhòng shū  
méi méi shì jiān   bǎo shí réng huái 怀  
fēn huá huò jiāo zhàn   jìn xiū  
shì chái bèi   wèi tuō tóng duì  
gēng yóu   shēng shù shū  
tuī juǎn liǎo   měi jiē  
yuè guò   chí shì yóu  
shuāi wǎn shí yòng shǎo   xìng zhí  
zhuō lián guān   pín jué jiāo qing shū  
shěn shěn wáng hóu zhái   jìn zhōng chí chú  
suǒ bēi míng chēng   xiá jiā chǔ  
guān liè   jìn cuī  
tóu gào   liáng tián běn zhēn  
hóng zhōng rěn kòu   miào shuí wèi shū  
xiān quē jiān zhòng měi   qiú gāo wèi  
ér kōng yǒu   kuì jiǔ tàn  
yǎn zhōng jīn shì lóng   cái shì shě zhū  
chuán jiāng jīng   shī lái zhēn dǎo  
chén qián xuàn jǐn xiù   lùn bào yáo  
yīng rén   jiàn  
shì jiāng mài shū   jìn jūn yíng tián  
gēng huái 怀 wéi biān   ér jiān zhú  
yǒu zhì jìng wèi chóu   nán  
ài níng è shí   fēi ér shuí  
jiāng shān chàng cháng   bīng xuě suì chú  
lín fēng guī   píng suì chū  
kuài chù niàn suǒ   wén gōng  
shí jǐng   xíng gào chē