再次沧江头二首

宋代 魏了翁
野迥江空云意閒,清风唤客度东关。 掺掺竹柏青垂地,炯炯宾朋玉立山。 酒为心知一开口,话逢理到两舒颜。 啸吟风月江头路,此意羲皇向上还。
jiǒng jiāng kōng yún xián   qīng fēng huàn dōng guān  
chān chān zhú bǎi qīng chuí   jiǒng jiǒng bīn péng shān  
jiǔ wèi xīn zhī kāi kǒu   huà féng dào liǎng shū yán  
xiào yín fēng yuè jiāng tóu   huáng xiàng shàng hái