再酬常之

宋代 许及之
理极终必复,孰逃造化机。司夏流中气,执衡振严威。 有怀渴云霓,不愿雨珠玑。油然起崚嶒,闪若惊霍挥。 嘉泽彻中霄,凉飙入重扉。良苗固怀新,冶叶亦生辉。 从欲天匪私,屡丰古实稀。垂老藉香火,凌晨肃裳衣。 百拜屈我躬,万感铭我肌。兹生每有逢,末路敢为欺。 正尔饱丘壑,及此轸疆陲。念终抱愧耻,已矣徒伤悲。
zhōng   shú táo zào huà xià liú zhōng zhí   héng zhèn yán wēi    
yǒu huái 怀 yún   yuàn zhū yóu rán líng céng shǎn   ruò jīng huò huī    
jiā chè zhōng xiāo   liáng biāo zhòng fēi liáng miáo huái xīn 怀   shēng huī    
cóng tiān fěi   fēng shí chuí lǎo xiāng huǒ líng   chén cháng    
bǎi bài gōng   wàn gǎn míng shēng měi yǒu féng   gǎn wéi    
zhèng ěr bǎo qiū   zhěn jiāng chuí niàn zhōng bào kuì chǐ   shāng bēi