杂歌

唐代 李端
汉水至清泥则浊,松枝至坚萝则弱。十三女儿事他家, 颜色如花终索寞。兰生当门燕巢幕,兰芽未吐燕泥落。 为姑偏忌诸嫂良,作妇翻嫌婿家恶。人生照镜须自知, 无盐何用妒西施。秦庭野鹿忽为马,巧伪乱真君试思。 伯奇掇蜂贤父逐,曾参杀人慈母疑。酒沽千日人不醉, 琴弄一弦心已悲。常闻善交无尔汝,谗口甚甘良药苦。 山鸡锦翼岂凤凰,陇鸟人言止鹦鹉。向栩非才徒隐灶, 田文有命那关户,犀烛江行见鬼神,木人登席呈歌舞。 乐生东去终居赵,阳虎北辕翻适楚。世间反覆不易陈, 缄此贻君泪如雨。
hàn shuǐ zhì qīng zhuó   sōng zhī zhì jiān luó ruò shí sān ér shì jiā  
yán huā zhōng suǒ lán shēng dāng mén yàn cháo   lán wèi yàn luò
wèi piān zhū sǎo liáng   zuò fān xián 婿 jiā è rén shēng zhào jìng zhī  
yán yòng 西 shī qín tíng 鹿 wèi   qiǎo wěi luàn zhēn jūn shì
duō fēng xián zhú   zēng shēn shā rén jiǔ qiān rén zuì  
qín nòng xián xīn bēi cháng wén shàn jiāo ěr   chán kǒu shén gān liáng yào
shān jǐn fèng huáng   lǒng niǎo rén yán zhǐ yīng xiàng fēi cái yǐn zào  
tián wén yǒu mìng guān   zhú jiāng xíng jiàn guǐ shén   rén dēng chéng
shēng dōng zhōng zhào   yáng běi yuán fān shì chǔ shì jiān fǎn chén  
jiān jūn lèi