杂感十首以野旷沙岸净天高秋月明为韵

宋代 陆游
天人本一理,祸福常昭然。 人众何足恃,妄谓能胜天?适燕当北辕,调瑟当解弦。 五行未可忽,洪范禹所传。
tiān rén běn   huò cháng zhāo rán
rén zhòng shì   wàng wèi néng shèng tiān   shì yàn dāng běi yuán   tiáo dāng jiě xián
xíng wèi   hóng fàn suǒ chuán