杂感十首以野旷沙岸净天高秋月明为韵

宋代 陆游
斗杓运四序,寒暑忽已换。 人生知几何,去日难把玩。 凭高望烟海,青山忽中断。 秋风肺病苏,为子巾一岸。
dòu sháo yùn   hán shǔ huàn
rén shēng zhī   nán wán
píng gāo wàng yān hǎi   qīng shān zhōng duàn
qiū fēng fèi bìng   wèi zi jīn àn