杂感六首

宋代 黎廷瑞
一根起千枝,一枝吐千花。 花复结为实,种种春无涯。 开门扫秋风,闭关养灵芽。
gēn qiān zhī   zhī qiān huā
huā jié wèi shí   zhǒng zhǒng chūn
kāi mén sǎo qiū fēng   guān yǎng líng