雨足晚晴

宋代 韩琦
掣电搜龙发怒雷,欲驱时旱涤民灾。四溟滂泽三农足,万宇愁襟一夕开。 虹影渐从天外散,蝉声初到枕边来。高楼小酌清风满,不胜当年避暑杯。
chè diàn sōu lóng léi   shí hàn mín zāi míng pāng sān nóng wàn   chóu jīn kāi    
hóng yǐng jiàn cóng tiān wài sàn   chán shēng chū dào zhěn biān lái gāo lóu xiǎo zhuó qīng fēng mǎn   shèng dāng nián shǔ bēi