雨作妨登山

宋代 刘过
杖履飘然不整巾。缘何问得梵王城。 淡烟翠湿千螺皱,微日烟消一纸轻。 隔山乌语如人语,触处风声若水声。 见说一犁今已足,笑歌蓬首饷天耕。
zhàng piāo rán zhěng jīn yuán wèn fàn wáng chéng
dàn yān cuì shī 湿 qiān luó zhòu   wēi yān xiāo zhǐ qīng
shān rén   chù chù fēng shēng ruò shuǐ shēng
jiàn shuō jīn   xiào péng shǒu xiǎng tiān gēng