与子真诸人饮求仁不与作怨诗因戏答

宋代 晁补之
结习徐看荡劫灰,天花从自落空阶。 似闻满室唯澄水,投砾何因出定来。
jié kàn dàng jié huī   tiān huā cóng luò kōng jiē
shì wén mǎn shì wéi chéng shuǐ   tóu yīn chū dìng lái