与子言联句

清代 吴保初
既不甘虚生,又不能速死,速死胜虚生,虚生胜徒死,生兮生兮死可耻。 空山浩浩风吹衣,白云出岫今旋归。梦中忽跨白麟去,齐烟九点光熹微。 横流黑海黄尘飞,铁轨潜通西伯里。石破天惊地轴倾,槁木死灰吹不起。 重阳巨舰凌长风,电光远烛虚无中。砉然鱼雷海底发,战血流渍波光红。 临流欲洒新亭泪,卧榻何年许鼾睡。五洲道路一朝通,夜夜晴空出妖彗。 搔首问天天茫茫,徒手焉能歼天狼。空城狐免白昼窜,走狗烹醢良弓藏。 扰攘群夷争角逐,睥睨神州如一粟。土苴圣制竞国威,杀人盈野膺天戮。 噫吁嘻!天荆地棘成畏途,东狼西虎环四隅。武陵一舸向何许,桃源世界还有无。 柴桑居士晋遗老,出本无心归亦好。却愁遍地炮花开,淋漓战血沾野草。 生不能迟死不早,忧心悄悄如蓬葆。精卫难填碧海乾,紫芝惆怅商山槁。 日图一饱夜一眠,圣人为腹自古然。畏罍但能岁大穰,呼龙瑶岛耕苍烟。 山窗长夏开萝径,松竹萧萧风雨劲。纵观蠹简三千年,转轴兴亡若明镜。 草茅坐论伤如何,盈廷食肉何其多。坐使生民弃涂炭,拖金曳紫冠峨峨。 赤手难援天下溺,且作长歌歌代哭,吾将及时返初服。
gān shēng   yòu néng   shèng shēng   shēng shèng   shēng shēng chǐ  
kōng shān hào hào fēng chuī   bái yún chū xiù jīn xuán guī mèng zhōng kuà bái lín   yān jiǔ diǎn guāng wēi    
héng liú hēi hǎi huáng chén fēi   tiě guǐ qián tōng 西 shí tiān jīng zhóu qīng gǎo   huī chuī    
chóng yáng jiàn líng cháng fēng   diàn guāng yuǎn zhú zhōng huā rán léi hǎi zhàn   xuè liú guāng hóng    
lín liú xīn tíng lèi   nián hān shuì zhōu dào zhāo tōng   qíng kòng chū yāo huì    
sāo shǒu wèn tiān tiān máng máng   shǒu yān néng jiān tiān láng kōng chéng miǎn bái zhòu cuàn zǒu   gǒu pēng hǎi liáng gōng cáng    
rǎo rǎng qún zhēng jué zhú   shén zhōu shèng zhì jìng guó wēi shā   rén yíng yīng tiān    
  tiān jīng chéng wèi   dōng láng 西 huán líng xiàng táo   yuán shì jiè hái yǒu    
chái sāng shì jìn lǎo   chū běn xīn guī hǎo què chóu biàn pào huā kāi lín   zhàn xuè zhān cǎo    
shēng néng chí zǎo   yōu xīn qiāo qiāo péng bǎo jīng wèi nán tián hǎi qián   zhī chóu chàng shāng shān gǎo    
bǎo mián   shèng rén wéi rán wèi léi dàn néng suì ráng   lóng yáo dǎo gēng cāng yān    
shān chuāng cháng xià kāi luó jìng   sōng zhú xiāo xiāo fēng jìn zòng guān jiǎn sān qiān nián zhuǎn   zhóu xīng wáng ruò míng jìng    
cǎo máo zuò lùn shāng   yíng tíng shí ròu duō zuò shǐ shēng 使 mín tàn tuō   jīn guān é é    
chì shǒu nán yuán tiān xià   qiě zuò cháng dài   jiāng shí fǎn chū