予自武昌携二猿归夜闻清啸偶成

宋代 岳珂
乐天听琵琶,尝赋猿哀鸣。物产无古今,均此浔阳城。 我居庐山趾,日夕游郊坰。步足历幽谷,登山穷绝陉。 经行遍岩岫,未始闻此声。相望三百年,山水同虞衡。 讵可风气殊,乃亦殊所生。矫矫长臂公,相从东归舲。 皎皎白玉面,玄衣吟啸清。线垂黄金衣,诡侍誇异形。 楚宾攀树枝,肠断不堪听。变化倏异涂,更作巴西称。 突兀见眼前,儿童不知名。西轩骤雨过,东牖初月明。 循阶闻夜蛩,有酒仍独倾。忽闻湘水吟,顿觉凄然惊。 吾方笑乐天,为此外物撄。反观还自笑,翁倦非忘情。
tiān tīng pa   cháng yuán āi míng chǎn jīn jūn   xún yáng chéng    
shān zhǐ   yóu jiāo jiōng yōu dēng   shān qióng jué xíng    
jīng xíng biàn yán xiù   wèi shǐ wén shēng xiāng wàng sān bǎi nián shān   shuǐ tóng héng    
fēng shū   nǎi shū suǒ shēng jiǎo jiǎo zhǎng gōng xiāng   cóng dōng guī líng    
jiǎo jiǎo bái miàn   xuán yín xiào qīng xiàn chuí 线 huáng jīn guǐ   shì kuā xíng    
chǔ bīn pān shù zhī   cháng duàn kān tīng biàn huà shū gèng   zuò chēng 西    
jiàn yǎn qián   ér tóng zhī míng xuān 西 zhòu guò dōng   yǒu chū yuè míng    
xún jiē wén qióng   yǒu jiǔ réng qīng wén xiāng shuǐ yín dùn   jué rán jīng    
fāng xiào tiān   wèi wài yīng fǎn guān hái xiào wēng   juàn fēi wàng qíng