与子坦子聿元敏犯寒至东园寻梅

宋代 陆游
北风吹人身欲僵,老翁畏冷昼闭房。 梅花忽报消息动,意气山立非复常。 二儿一孙奉此老,瘦藤夭矫凌风霜。 幽禽白颊忽满树,似与我辈争翱翔。 沟绝无声冻地裂,耿耿寒日青无光。 归来相视不得语,小榼一写鹅儿黄。
běi fēng chuī rén shēn jiāng   lǎo wēng wèi lěng zhòu fáng
méi huā bào xiāo xi dòng   shān fēi cháng
èr ér sūn fèng lǎo   shòu téng yāo jiǎo líng fēng shuāng
yōu qín bái jiá mǎn shù   shì bèi zhēng áo xiáng
gōu jué shēng dòng liè   gěng gěng hán qīng guāng
guī lái xiāng shì   xiǎo xiě é ér huáng