与子坦子聿游明觉十四韵

宋代 陆游
我自何山来,觅路占楼钟。 联翩两葛巾,跌宕一短筇。 深谷已曛黑,夕阳犹半峰。 堂中千岁师,磊砢如古松。 残僧三四辈,斗粟各自舂。 长廊久寂寞,香火亦阙供。 颇闻在世时,一钵制恶龙,时时出雷雨,百里常年丰。 宿缘忽云尽,献供无春农。 馋乌晨攫饭,饥鼠夜穿墉。 而况我辈人,生世本不逢,胡不安汝分,终年抗尘容?静观兴废事,可洗芥蔕胸。 一笑下山去,村坞烟重重。
shān lái   zhàn lóu zhōng  
lián piān liǎng jīn   diē dàng duǎn qióng  
shēn xūn hēi   yáng yóu bàn fēng  
táng zhōng qiān suì shī   lěi luǒ sōng  
cán sēng sān bèi   dǒu chōng  
cháng láng jiǔ   xiāng huǒ quē gōng  
wén zài shì shí   zhì è lóng   shí shí chū léi   bǎi cháng nián fēng  
宿 yuán yún jǐn   xiàn gòng chūn nóng  
chán chén jué fàn   shǔ chuān 穿 yōng  
ér kuàng bèi rén   shēng shì běn féng   ān fēn   zhōng nián kàng chén róng   jìng guān xīng fèi shì   jiè xiōng  
xiào xià shān   cūn yān chóng chóng