余自太原还匡山道中逢泽上人与至海昏山店有作

宋代 释德洪
凶衰不祥忧患变,卧念余生真自厌。向时衣裓识天香,朅来唾痕馀瘴面。 故人诃讥岂忍闻,新交推挤不容喘。子独心翔异众人,追逐南来不辞远。 重逢难取梦中物,一欢且喜身俱健。忽忆南荒海外时,敢料北山松下见。 莺唇清滑柳困顿,醉人春色初醇酽。莫凉香雾满村落,轩包到榻眠山店。 我已归休万事足,但馀老眼遮黄卷。静时颀绍痛诫我,先须从此焚破砚。 念子怀亲渡大江,枝叶行复登淮甸。分携一语有精神,行藏直使圭无玷。
xiōng shuāi xiáng yōu huàn biàn   niàn shēng zhēn yàn xiàng shí jiē shí tiān xiāng qiè   lái tuò hén zhàng miàn    
rén rěn wén   xīn jiāo tuī róng chuǎn zi xīn xiáng zhòng rén zhuī   zhú nán lái yuǎn    
chóng féng nán mèng zhōng   huān qiě shēn jiàn nán huāng hǎi wài shí gǎn   liào běi shān sōng xià jiàn    
yīng chún qīng huá liǔ kùn dùn   zuì rén chūn chū chún yàn liáng xiāng mǎn cūn luò xuān   bāo dào mián shān diàn    
guī xiū wàn shì   dàn lǎo yǎn zhē huáng juǎn jìng shí shào tòng jiè xiān   cóng fén yàn    
niàn zi huái 怀 qīn jiāng   zhī xíng dēng huái diàn fēn xié yǒu jīng shén xíng   cáng zhí shǐ guī 使 diàn