与诸友游南湖分韵得红字

宋代 谢逸
不通泮宫籍,端居常屡空。贫知俗益薄,老觉书有功。 寂无裹饭客,门前翳蒿蓬。平生眼底人,粗知吾困穷。 招呼城南游,饭我枵肠空。亭午得一饱,哦诗和秋虫。 扪腹步南湖,缓带披凉风。渐见波心莲,颇忆新妆红。 徐酌穆生醴,宛如和露浓。三咽不知味,百盏无醉容。 但可胜茶汤,留饷东坡翁。儒生本酸寒,独处罹百凶。 不谒魏元君,粗免恶少攻。
tōng pàn gōng   duān cháng kōng pín zhī báo lǎo   jué shū yǒu gōng    
guǒ fàn   mén qián hāo péng píng shēng yǎn rén   zhī kùn qióng    
zhāo hu chéng nán yóu   fàn xiāo cháng kōng tíng bǎo ó   shī qiū chóng    
mén nán   huǎn dài liáng fēng jiàn jiàn xīn lián   xīn zhuāng hóng    
zhuó shēng   wǎn nóng sān yān zhī wèi bǎi   zhǎn zuì róng    
dàn shèng chá tāng   liú xiǎng dōng wēng shēng běn suān hán   chǔ bǎi xiōng    
wèi yuán jūn   miǎn è shào gōng