玉烛新 咏烛

清代 陈维崧
五更寒作阵。正绣幕重重,一枝斜隐。当时曾在,春宵底、照足美人春困。 云沈雨重,谢倦眼、看承逾俊。珊枕畔、翠袖轻遮,怕他隔帘风紧。 如今长伴空床,风也弄孤灯,闪成青晕。兰心剪瘦,谁听得、掉却玉钗声韵。 金荷渐烬。结遍釭花无准。问红蜡、今夜和愁,烧残几寸。
gēng hán zuò zhèn zhèng xiù chóng chóng   zhī xié yǐn dāng shí céng zài chūn xiāo   zhào měi rén chūn kùn        
yún shěn zhòng   xiè juàn yǎn kàn chéng jùn shān zhěn pàn cuì xiù qīng zhē   lián fēng jǐn        
jīn zhǎng bàn kōng chuáng   fēng nòng dēng   shǎn chéng qīng yūn lán xīn jiǎn shòu shuí   tīng diào què chāi shēng yùn      
jīn jiàn jìn jié biàn gāng huā zhǔn wèn hóng jīn chóu shāo cán   cùn