玉烛新·梨花寒食後

宋代 杨泽民
梨花寒食后。被丽日和风,一时开就。濛濛雨歇,香犹嫩、渐觉芳心彰漏。墙头月下,似旧日莺莺相候。纤手为、攀折翘枝,轻盈露沾红袖。 
 风流出浴杨妃,向海上何人,更询安否。百花任斗。应粉艳、未减杏粗梅瘦。肤丰肉秀。□可与群芳推首。□方待、酣饮花前,轻歌缓奏。
 
huā hán shí hòu bèi fēng   shí kāi jiù méng méng xiē   xiāng yóu nèn jiàn jué fāng xīn zhāng lòu qiáng tóu yuè xià   shì jiù yīng yīng xiāng hòu qiàn shǒu wèi pān zhé qiào zhī   qīng yíng zhān hóng xiù
  &   #   1   3   ; &# 13; fēng liú chū   yáng fēi xiàng hǎi   shàng rén gèng xún ān fǒu bǎi huā rèn dòu yīng fěn yàn wèi jiǎn xìng méi shòu   fēng ròu xiù qún   fāng tuī shǒu fāng dài   hān yǐn huā qián   &   #   1   3   ;   &   #   1   3   ;