玉烛新

宋代 赵文
梅花新霁後。正锦样华堂,一时装就。洞房花烛深深处,慢转铜壶银漏。新妆未了。奈浩荡、春心相候。香篆里、簇簇笙歌。微寒半侵罗袖。 侵晨浅捧兰汤,问堂上萱花,夜来安否。功名漫斗。漫赢得、万里相思清瘦。蓝袍俊秀。便胜却、登科龙首。春画永,帘幕重重,箫声缓奏。
méi huā xīn hòu zhèng jǐn yàng huá táng   shí zhuāng jiù dòng fáng huā zhú shēn shēn chù   màn zhuǎn tóng yín lòu xīn zhuāng wèi liǎo nài hào dàng chūn xīn xiāng hòu xiāng zhuàn shēng wēi hán bàn qīn luó xiù
qīn chén qiǎn pěng lán tāng   wèn táng shàng xuān huā   lái ān fǒu gōng míng màn dòu màn yíng de wàn xiāng qīng shòu lán páo jùn xiù biàn 便 shèng què dēng lóng shǒu chūn huà yǒng   lián chóng chóng   xiāo shēng huǎn zòu