玉烛新

宋代 杨无咎
荒山藏古寺。见傍水梅开,一枝三四。兰枯蕙死。登临处、慰我魂消惟此。可堪红紫。曾不解、和羹结子。高压尽、百卉千葩,因君合修花史。 韶华且莫吹残,待浅揾松煤,写教形似。此时胸次。凝冰雪、洗尽从前尘滓。吟安个字。判不寐、勾牵幽思。谁伴我、香宿蜂媒,光浮月姊。
huāng shān cáng jiàn bàng shuǐ méi kāi   zhī sān lán huì dēng lín chù wèi hún xiāo wéi kān hóng céng jiě gēng jié gāo jǐn bǎi huì qiān   yīn jūn xiū huā shǐ
sháo huá qiě chuī cán   dài qiǎn wèn sōng méi   xiě jiào xíng shí xiōng níng bīng xuě jǐn cóng qián chén yín ān pàn mèi gōu qiān yōu shuí bàn xiāng 宿 fēng méi   guāng yuè