玉镯诗

近现代 卢青山
故人遗我双玉镯,翡翠飘花扑眼愕。如切碧空断碧水,云烟幻变光辉烁。 持赠玉臂自相当,伊人宛在水中央;三年对看不可及,对玉一看一摧肠。 昔年赠石丑如鬼,老妇耄耋衰颜萎。似我中心万千悲,化石万千年不毁。 今年此玉温如春,似汝肌骨似汝魂。我怀怆若三秋草,安能回我青春心?
rén shuāng zhuó   fěi cuì piāo huā yǎn è qiè kōng duàn shuǐ   yún yān huàn biàn guāng huī shuò
chí zèng xiāng dāng   rén wǎn zài shuǐ zhōng yāng   sān nián duì kàn   duì kàn cuī cháng
nián zèng shí chǒu guǐ   lǎo mào dié shuāi yán wēi shì zhōng xīn wàn qiān bēi   huà shí wàn qiān nián huǐ
jīn nián wēn chūn   shì shì hún huái 怀 chuàng ruò sān qiū cǎo   ān néng huí qīng chūn xīn