与诸公同游神乐观

宋代 王称
凉雨度高阁,萧条秋气深。洞门薄微寒,逸兴生前林。 道人琳馆静,开窗修竹阴。讵因避书简,偶此谐缨簪。 扫石鸣素弦,遂忘名迹侵。前山倏已见,秀色浮重襟。 翳翳青桑枝,飒飒来远音。笑言欲遗返,落影明西岑。
liáng gāo   xiāo tiáo qiū shēn dòng mén báo wēi hán   xìng shēng qián lín    
dào rén lín guǎn jìng   kāi chuāng xiū zhú yīn yīn shū jiǎn ǒu   xié yīng zān    
sǎo shí míng xián   suì wàng míng qīn qián shān shū jiàn xiù   zhòng jīn    
qīng sāng zhī   lái yuǎn yīn xiào yán fǎn luò   yǐng míng cén 西