雨中作

宋代 陆游
野外偏于看雨宜,映空渡水细如丝。 川云借润支琴石,涧水分流洗药池。 未肯高眠成老态,却缘危坐得新诗。 悠然更助邻丁喜,渐近收荞下麦时。
wài piān kàn   yìng kōng shuǐ  
chuān yún jiè rùn zhī qín shí   jiàn shuǐ fèn liú yào chí  
wèi kěn gāo mián chéng lǎo tài   què yuán wēi zuò xīn shī  
yōu rán gèng zhù lín dīng   jiàn jìn shōu qiáo xià mài shí