雨中作

宋代 陆游
空濛初喜洒檐楹,忽听空阶点滴声。高枕便知宜夕睡,丰年不叹负春耕。 多情幽草沿墙绿,无赖群蛙绕舍鸣。屈指清秋两旬近,却愁徂岁又峥嵘。
kōng méng chū yán yíng   tīng kōng jiē diǎn shēng gāo zhěn biàn zhī 便 shuì fēng   nián tàn chūn gēng    
duō qíng yōu cǎo yán 沿 qiáng 绿   lài qún rào shě míng zhǐ qīng qiū liǎng xún jìn què   chóu suì yòu zhēng róng