雨中怨秋

唐代 杨凭
辞家远客怆秋风,千里寒云与断蓬。 日暮隔山投古寺,钟声何处雨濛濛。
jiā yuǎn chuàng qiū fēng   qiān hán yún duàn péng
shān tóu   zhōng shēng chǔ méng méng