雨中由黄草坪过武陵山

清代 谭宗浚
涉想登灵峰,昏旦忽移景。飞阴失寸晖,晦色惑诸岭。 贾勇循涧崖,笋鞋任驰骋。风霆浩啸翻,草树逞妍靓。 陡缘万松巅,趋下若窥井。一诺许山灵,颠踣吾有命。 媻姗趁蒙茸,暗昧露光炯。缒幽一岩穿,造极万峰迸。 却乘险阻尝,喜得妄邪屏。险中博欢娱,事过趣弥永。 轩冕有危机,何者真乐境。平生游屐多,屈指半天幸。 山中难久留,浩歌下萝径。
shè xiǎng dēng líng fēng   hūn dàn jǐng fēi yīn shī cùn huī   huì huò zhū lǐng
yǒng xún jiàn   sǔn xié rèn chí chěng fēng tíng hào xiào fān   cǎo shù chěng yán jìng
dǒu yuán wàn sōng diān   xià ruò kuī jǐng nuò shān líng   diān yǒu mìng
pán shān chèn méng róng   àn mèi guāng jiǒng zhuì yōu yán chuān 穿   zào wàn fēng bèng
què chéng xiǎn cháng   wàng xié píng xiǎn zhōng huān   shì guò yǒng
xuān miǎn yǒu wēi   zhě zhēn jìng píng shēng yóu duō   zhǐ bàn tiān xìng
shān zhōng nán jiǔ liú   hào xià luó jìng