雨中闻笛

宋代 吴惟信
霜竹凄清带雨喷,湿烟粘草近黄昏。谁教吹暗千林绿,不道飞花正断魂。
shuāng zhú qīng dài pēn   shī 湿 yān zhān cǎo jìn huáng hūn shuí jiào chuī àn qiān lín 绿   dào fēi huā zhèng duàn hún