雨中望灵山呈明远

宋代 韩元吉
骑曹公事日纷纷,荀令香炉欲罢薰。 冷雨定知还作雪,好山无奈只藏云。 看花便沉名何用,劝酒谁能耳不闻。 岁晚官仓尘满眼,只应清坐独输君。
cáo gōng shì fēn fēn   xún lìng xiāng xūn  
lěng dìng zhī hái zuò xuě   hǎo shān nài zhǐ cáng yún  
kàn huā biàn 便 chén míng yòng   quàn jiǔ shuí néng ěr wén  
suì wǎn guān cāng chén mǎn yǎn   zhǐ yīng qīng zuò shū jūn