虞仲通判以溪声名轩约同赋

宋代 李弥逊
山根出泉泻鸣玉,上有苍崖擎佛屋。 无风水石自撞触,不尽潮音发寒谷。 宰官不是云间陆,旧识南泉生处熟。 当轩大榜与名目,平地重翻偃溪曲。 曲中时转三妙语,一一声音谈佛祖。 喧豗噫视十方鼓,万壑风雷送烟雨。 此声不属闻中取,六鉴相攘竟谁主。 后来纷纷何足数,五乳峰头曾赚举。 山翁有耳百不闻,团蒲曲几穷朝昏。 何时沿溪掬寒绿,扫叶煎茶睡初足。
shān gēn chū quán xiè míng   shàng yǒu cāng qíng
fēng shuǐ shí zhuàng chù   jìn cháo yīn hán
zǎi guān shì yún jiān   jiù shí nán quán shēng chù shú
dāng xuān bǎng míng   píng zhòng fān yǎn
zhōng shí zhuǎn sān miào   shēng yīn tán
xuān huī shì shí fāng   wàn fēng léi sòng yān
shēng shǔ wén zhōng   liù jiàn xiāng rǎng jìng shuí zhǔ
hòu lái fēn fēn shù   fēng tóu céng zhuàn
shān wēng yǒu ěr bǎi wén   tuán qióng cháo hūn
shí yán 沿 hán 绿   sǎo jiān chá shuì chū