雨中听打铁子唱吴歌

明代 释函可
孤寺沙四围,曲声从中起。初发雨霏微,须臾忽滂沛。 飘风绕屋梁,遏云云欲坠。鸾吹与莺啼,化作清商意。 神女朝暮愁,鲛人深下泪。半夜弹箜篌,河流终瀰瀰。 此地多野干,镇日鸣不已。愿借清绝音,一为洗烦耳。 乍听疑广陵,又疑秦淮沚。试问歌者谁,云是打铁子。 少小学阊门,随飙度辽海。无食涩歌喉,挥锤涕如雨。 再请歌一曲,未歌先掩袂。宛转更悲凉,增我流离思。
shā wéi   shēng cóng zhōng chū fēi wēi   pāng pèi
piāo fēng rào liáng   è yún yún zhuì luán chuī yīng   huà zuò qīng shāng
shén zhāo chóu   jiāo rén shēn xià lèi bàn dàn kōng hóu   liú zhōng
duō gān   zhèn míng yuàn jiè qīng jué yīn   wèi fán ěr
zhà tīng guǎng 广 líng   yòu qín huái zhǐ shì wèn zhě shuí   yún shì tiě zi
shào xiǎo xué chāng mén   suí biāo liáo hǎi shí hóu   huī chuí
zài qǐng   wèi xiān yǎn mèi wǎn zhuǎn gèng bēi liáng   zēng liú