雨中书事

宋代 冯时行
昨夜风吹茅苇纷,今朝急雨洗崖痕。 山山霞没江喧枕,树树鸠鸣云到门。 隐几真心开暝照,繙书老膝痹危蹲。 山居染得疏慵病,无复功名皓首论。
zuó fēng chuī máo wěi fēn   jīn zhāo hén
shān shān xiá méi jiāng xuān zhěn   shù shù jiū míng yún dào mén
yìn zhēn xīn kāi míng zhào   fān shū lǎo wēi dūn
shān rǎn shū yōng bìng   gōng míng hào shǒu lùn