狱中书情上使君(长文为强暴所诬系狱,献诗雪冤)

唐代 程长文
妾家本住鄱阳曲,一片贞心比孤竹。当年二八盛容仪。 红笺草隶恰如飞。尽日闲窗刺绣坐,有时极浦采莲归。 谁道居贫守都邑,幽闺寂寞无人识。海燕朝归衾枕寒, 山花夜落阶墀湿。强暴之男何所为,手持白刃向帘帏。 一命任从刀下死,千金岂受暗中欺。我心匪石情难转, 志夺秋霜意不移。血溅罗衣终不恨,疮黏锦袖亦何辞。 县僚曾未知情绪,即便教人絷囹圄。朱唇滴沥独衔冤, 玉箸阑干叹非所。十月寒更堪思人,一闻击柝一伤神。 高髻不梳云已散,蛾眉罢扫月仍新。三尺严章难可越, 百年心事向谁说。但看洗雪出圜扉,始信白圭无玷缺。
qiè jiā běn zhù yáng   piàn zhēn xīn zhú dāng nián èr shèng róng
hóng jiān cǎo qià fēi jìn xián chuāng xiù zuò   yǒu shí cǎi lián guī
shuí dào pín shǒu   yōu guī rén shí hǎi yàn cháo guī qīn zhěn hán  
shān huā luò jiē chí shī 湿 qiáng bào zhī nán suǒ wéi   shǒu chí bái rèn xiàng lián wéi
mìng rèn cóng dāo xià   qiān jīn shòu àn zhōng xīn fěi shí qíng nán zhuǎn  
zhì duó qiū shuāng xuè jiàn luó zhōng hèn   chuāng nián jǐn xiù
xiàn liáo céng wèi zhī qíng   biàn 便 jiào rén zhí líng zhū chún xián yuān  
zhù lán gān tàn fēi suǒ shí yuè hán gēng kān rén   wén tuò shāng shén
gāo shū yún sàn   é méi sǎo yuè réng xīn sān chǐ yán zhāng nán yuè  
bǎi nián xīn shì xiàng shuí shuō dàn kàn xuě chū huán fēi   shǐ xìn bái guī diàn quē