雨中示邻里

宋代 陆游
寒风吹细雨,白昼见日罕。 经旬废读书,天岂成我嬾?比邻各无聊,会面苦不款。 未尝烧茶铛,而况把酒碗。 高谈极奇趣,散去意亦满。 痴点未易名,要是工用短。
hán fēng chuī   bái zhòu jiàn hǎn
jīng xún fèi shū   tiān chéng lǎn   lín liáo   huì miàn kuǎn
wèi cháng shāo chá chēng   ér kuàng jiǔ wǎn
gāo tán   sàn mǎn
chī diǎn wèi míng   yào shì gōng yòng duǎn