雨中楼居

明代 庞尚鹏
一身天地小,容膝便为安。素壁云犹润,新题墨未乾。 笔花频入梦,雨气欲生寒。稳步凌尘界,何如百尺竿。
shēn tiān xiǎo   róng biàn 便 wèi ān yún yóu rùn   xīn wèi qián
huā pín mèng   shēng hán wěn líng chén jiè   bǎi chǐ gān 竿