雨中寄孟刑部几道联句

唐代 韩愈
秋潦淹辙迹,高居限参拜。 ——韩愈 耿耿蓄良思,遥遥仰嘉话。 ——孟郊 一晨长隔岁,百步远殊界。 ——韩愈 商听饶清耸,闷怀空抑噫。 ——孟郊 美君知道腴,逸步谢天械。 ——韩愈 吟馨铄纷杂,抱照莹疑怪。 ——孟郊 撞宏声不掉,输邈澜逾杀。 ——韩愈 檐泻碎江喧,街流浅溪迈。 ——孟郊 念初相遭逢,幸免因媒介。祛烦类决痈,惬兴剧爬疥。 ——韩愈 研文较幽玄,呼博骋雄快。今君轺方驰,伊我羽已铩。 ——韩愈 温存感深惠,琢切奉明诫。 ——韩愈 迨兹更凝情,暂阻若婴瘵。欲知相从尽,灵珀拾纤芥。 ——孟郊 欲知相益多,神药销宿惫。德符仙山岸,永立难欹坏。 ——孟郊 气涵秋天河,有朗无惊湃。 ——孟郊 祥凤遗蒿鷃,云韶掩夷靺。争名求鹄徒,腾口甚蝉喝。 ——韩愈 未来声已赫,始鼓敌前败。斗场再鸣先,遐路一飞届。 ——韩愈 东野继奇躅,修纶悬众犗。穿空细丘垤,照日陋菅蒯。 ——韩愈 小生何足道,积慎如触虿。愔愔抱所诺,翼翼自申戒。 ——孟郊 圣书空勘读,盗食敢求嘬。惟当骑款段,岂望觌珪玠. ——孟郊 弱操愧筠杉,微芳比萧z1.何以验高明,柔中有刚夬。 ——孟郊
qiū liáo yān zhé   gāo xiàn cān bài     —— hán
gěng gěng liáng   yáo yáo yǎng jiā huà     —— mèng
chén zhǎng suì   bǎi yuǎn shū jiè     —— hán
shāng tīng ráo qīng sǒng   mèn huái 怀 kōng     —— mèng
měi jūn zhī dào   xiè tiān xiè     —— hán
yín xīn shuò fēn   bào zhào yíng guài     —— mèng
zhuàng hóng shēng diào   shū miǎo lán shā     —— hán
yán xiè suì jiāng xuān   jiē liú qiǎn mài     —— mèng
niàn chū xiāng zāo féng   xìng miǎn yīn méi jiè fán lèi jué yōng   qiè xīng jiè     —— hán
yán wén jiào yōu xuán   chěng xióng kuài jīn jūn yáo fāng chí   shā     —— hán
wēn cún gǎn shēn huì   zhuó qiē fèng míng jiè     —— hán
dài gèng níng qíng   zàn ruò yīng zhài zhī xiāng cóng jǐn   líng shí xiān jiè     —— mèng
zhī xiāng duō   shén yào xiāo 宿 bèi xiān shān àn   yǒng nán huài     —— mèng
hán qiū tiān   yǒu lǎng jīng pài     —— mèng
xiáng fèng hāo yàn   yún sháo yǎn zhēng míng qiú   téng kǒu shén chán     —— hán
wèi lái shēng   shǐ qián bài dòu chǎng zài míng xiān   xiá fēi jiè     —— hán
dōng zhú   xiū lún xuán zhòng jiè chuān 穿 kōng qiū dié   zhào lòu jiān kuǎi     —— hán
xiǎo shēng dào   shèn chù chài yīn yīn bào suǒ nuò   shēn jiè     —— mèng
shèng shū kōng kān   dào shí gǎn qiú chuài wéi dāng kuǎn duàn   wàng guī jiè   .     —— mèng
ruò cāo kuì yún shān   wēi fāng xiāo   z   1   . z1. yàn gāo   míng róu zhōng yǒu gāng     guài