雨中花/夜行船

宋代 杨无咎
雨霁云收,风高露冷,银河万里波澄。正冰轮初见,玉斧修成。还是一年,凭栏望处,对景愁生。想姮娥应念,待久西厢,为可中庭。 翻思皓彩,未如微暗,向人多少深情。长记得、墙阴密语,花底潜行。饮散频羞烛影,梦余常怯窗明。此时此意,有谁曾问,月白风清。
yún shōu   fēng gāo lěng   yín wàn chéng zhèng bīng lún chū jiàn   xiū chéng hái shì nián   píng lán wàng chù   duì jǐng chóu shēng xiǎng héng é yīng niàn   dài jiǔ 西 xiāng   wèi zhōng tíng
fān hào cǎi   wèi wēi àn   xiàng rén duō shǎo shēn qíng zhǎng de qiáng yīn   huā qián xíng yǐn sàn pín xiū zhú yǐng   mèng cháng qiè chuāng míng shí   yǒu shuí céng wèn   yuè bái fēng qīng