雨中花 仆自幼刻意林壑,不耐俗事,懒慢之

宋代 蔡松年
能自克。志复疏怯,嗜酒好睡。遇乘高履危,动辄有畏。道逢达官稠人,则便欲退缩。其与人交,无贤不肖,往往率情任实,不留机心。自惟至熟,使之久与世接,所谓不有外难,当有内病,故谋为早退闲居之乐。长大以来,遭时多故,一行作吏,从事於簿书鞍马间,违己交病,不堪其忧。求田问舍,遑遑於四方,殊未见会心处。闻山阳间,魏晋诸贤故居,风气清和,水竹葱。方今天壤间,盖第一胜绝之境,有意卜筑於斯,雅咏玄虚,不谈世事,起其流风遗躅。故自丙辰丁巳以来,三求官河内,经营三径,遂将终焉。事与愿违,俯仰一纪,劳生愈甚,吊影自怜。然而触於事物,感今怀昔,考其见於赋咏者,实未始一日而忘。李君不愚,作掾天台,出佐是郡,因其行也,赋乐府长短句,以叙鄙怀。行春胜日,物彩照人,为予择稚秀者,以雨中花歌之,使清泉白石,闻我心曲,庶几他日,不嗜酒偏怜风竹,晋客神清,多寄虚玄。有山阳遗迹,水石高寒。曾为幽栖起本,几求方外微官。谩蹉跎十载,还羡君侯,左驾朱?。山村霰雪,竹外花明,瘦梅半树斓斑。溪路转、青帘佳处,便是萧闲。寄谢王君精爽,摩挲森碧琅?。个中著我,储风养月,先报平安。
néng zhì shū qiè   shì jiǔ hǎo shuì chéng gāo wēi   dòng zhé yǒu wèi dào féng guān chóu rén   biàn 便 tuì 退 suō rén jiāo   xián xiào   wǎng wǎng qíng rèn shí   liú xīn wéi zhì shú   shǐ 使 zhī jiǔ shì jiē   suǒ wèi yǒu wài nán   dāng yǒu nèi bìng   móu wèi zǎo tuì 退 xián zhī zhǎng lái   zāo shí duō   xíng zuò   cóng shì 簿 shū ān jiān   wéi jiāo bìng   kān yōu qiú tián wèn shè   huáng huáng fāng   shū wèi jiàn huì xīn chù wén shān yáng jiān   wèi jìn zhū xián   fēng qīng   shuǐ zhú cōng fāng jīn tiān rǎng jiān   gài shèng jué zhī jìng   yǒu zhù   yǒng xuán   tán shì shì   liú fēng zhuó bǐng chén dīng lái   sān qiú guān nèi   jīng yíng sān jìng   suì jiāng zhōng yān shì yuàn wéi   yǎng   láo shēng shén   diào yǐng lián rán ér chù shì   gǎn jīn huái 怀   kǎo jiàn yǒng zhě   shí wèi shǐ ér wàng jūn   zuò yuàn tiān tāi   chū zuǒ shì jùn   yīn xíng   yuè cháng duǎn   huái 怀 xíng chūn shèng   cǎi zhào rén   wèi zhì xiù zhě   zhōng huā zhī   shǐ 使 qīng quán bái shí   wén xīn   shù   shì jiǔ piān lián fēng zhú   jìn shén qīng   duō xuán yǒu shān yáng   shuǐ shí gāo hán céng wèi yōu běn   qiú fāng wài wēi guān mán cuō tuó shí zài   hái xiàn jūn hòu   zuǒ jià zhū   ? ?。 shān cūn xiàn xuě   zhú wài huā míng   shòu méi bàn shù lán bān zhuǎn qīng lián jiā chǔ   biàn 便 shì xiāo xián xiè wáng jūn jīng shuǎng   sēn láng   ? ?。 zhōng zhù   chǔ fēng yǎng yuè   xiān bào píng ān