雨中花慢·潋滟云霞

宋代 李適
潋滟云霞,空濛雾雨,长堤柳色如茵。问西湖何似,粉面初匀。尽道软红香土,东华风月俱新。旧游如梦,尘缘未断,几度逢春。 蓬莱阁上,风流二老,相携把酒论文。最好是、四娘桃李,约近东邻。别后使君须鬓,十分白了三分。是人笑道,醉中文字,更要红裙。
liàn yàn yún xiá   kōng méng   zhǎng liǔ yīn wèn 西   fěn miàn chū yún jǐn dào ruǎn hóng xiāng   dōng huá fēng yuè xīn jiù yóu mèng   chén yuán wèi duàn   féng chūn
péng lái shàng   fēng liú èr lǎo   xiāng xié jiǔ lùn wén zuì hǎo shì niáng táo   yuē jìn dōng lín bié hòu shǐ 使 jūn bìn   shí fēn bái le sān fēn shì rén xiào dào   zuì zhōng wén   gèng yào hóng qún