雨中花慢

宋代 蔡伸
寓目伤怀,逢欢感旧,年来事事疏慵。叹身心业重,赋得情浓。况是离多会少,难忘雨迹云踪。断无锦字,双鳞杳杳,新雁雍雍。 良宵孤枕,人远天涯,除非梦里相逢。相逢处,愁红敛黛,还又匆匆。回首绿窗朱户,可怜明月清风。断肠风月,关河有尽,此恨无穷。
shāng huái 怀   féng huān gǎn jiù   nián lái shì shì shū yōng tàn shēn xīn zhòng   de qíng nóng kuàng shì duō huì shǎo   nán wàng yún zōng duàn jǐn   shuāng lín yǎo yǎo   xīn yàn yōng yōng
liáng xiāo zhěn   rén yuǎn tiān   chú fēi mèng xiāng féng xiāng féng chǔ   chóu hóng liǎn dài   hái yòu cōng cōng huí shǒu 绿 chuāng zhū   lián míng yuè qīng fēng duàn cháng fēng yuè   guān yǒu jǐn   hèn qióng